Powered by Bravenet Bravenet Blog

Tag Board

Tran Quyen: 30 tháng TƯ sắp đến xin quý báo vui lòng phổ biến 11 audio này để bạn đọc có thêm tài liệu tham khảo Mời nghe truyện audio của ông Tây Pierre Darcourt nói về Miền Nam những năm 70 và biến cố tháng TƯ DENTất cả 11 truyện dịch từ cuốn sách của ông Tây này được để trong Mề Gà folder :http://www.megaupload.com/?f=83B96WE1Truyện nghe giúp ta biết thêm cái nhìn của người ngoài đối với ngày 30 tháng T
Lyn: just passing through saying hi.

Please type in the four characters shown in the black box.

Wednesday, April 1st 2009

2:06 PM

Thơ Đấu Tranh SGT 605

- Phạm Thanh Phương phụ trách-
 
 Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương
 

 *
 
 Tâm Sự Người Lính Già
 

 (Cảm xúc sau khi đọc bài phỏng vấn Ch/h Mai Đức Hòa, CT Hội CQN/NSW và Nguyễn Văn Tây, CT Hội CQN/SA)
 

 Đời dang dở, chập chờm cơn gió bụi
 Biết khi nào được giây phút an bình
 Giang sơn buồn, khắc khoải gọi hồn trinh
 Đêm vắng lặng, lưng trời khan tiếng quốc
 
 Hoàng hôn phủ xuôi chiều theo vận nước
 Mãi lênh đênh, không định vị bến bờ
 Giọt lệ sầu, buông thả sũng cơn mơ
 Khi tỉnh giấc, cả khung trời thinh lặng
 
 Khắp non sông, từng nẻo đường cay đắng
 Không gian gầy, chìm ngập giữa gian manh
 Ôi! tin yêu như gió thoảng qua mành
 Đời nham nhở, thương tấm lòng bương trải
 
 Chốn lưu vong, không thiếu phường vô lại
 Quên San Hà, quên chính cả bản thân
 Hồn lâng lâng, ôm ấp giải phù vân
 Quên xương máu, quên niềm đau tỵ nạn
 
 Trách cao xanh, gieo chi điều ai oán
 Sắêt se đời, cảnh "tay đứt lòng đau"
 Chắp hai tay, ta qùy gối nguyện cầu
 Hồn chệch hướng, quay về trong chính nghĩa
 
 Phạm Thanh Phương
 
 *
 
 Hương Thơm Còn Lại
 

 Rồi cát bụi sẽ trở về cát bụi
 Sẽ hư vô như vốn đã hư vô
 Còn gì đâu ngoài tro lạnh, hoang mồ
 Nếu chẳng chút hương thơm đời tưởng nhớ
 
 Là thế đó, nhưng nẻo đường mê lộ
 Vẫn bao người mải miết chẳng dừng chân
 Để những hư danh, tham vọng cõi trần
 Làm xã hội, làm luân thường hư hoại
 
 Này ác độc, hung tàn, ngừng tay lại!
 Tang thương kia ngươi tạo quá nhiều rồi
 Máu thành sông, xương trắng đã nên đồi
 Và dân nước trong xích xiềng, ngục đỏ!
 
 Ngươi có biết bốn phương cuồng nộ gió
 Lòng đại dương đang cuồn cuộn sóng gầm
 Mạch đất chuyển mình, rầm rập bước chân
 Để chờ đợi hoả sơn giờ phun lửa???
 
 Để thét lớn tiếng hờn căm chất chứa
 Tự bao năm tàn độc phủ lên đời
 Ngày ấy đã gần. Gần lắm ngươi ơi...
 Nhìn lịch sử loài người, ngươi khắc biết!
 
 Hễ gian ác, độc tài là tự diệt
 Bởi luật đời, vay trả rất công minh
 Tỉnh ngay đi, sông núi đã vươn mình
 Và thần tượng của ngươi đang mục rữa!
 
 Bởi tuổi trẻ, trái tim rừng rực lửa
 Yêu tự do, yêu dân chủ, công bằng
 Sẽ chẳng yếu hèn, khuất phục gian manh
 Mà vùng dậy, diệt trừ loài bạo chúa!
 
 Hãy thức tỉnh, đừng giữa ngày, mê ngủ
 Trước lương tâm, mau sám hối, qui hàng!
 Để quê hương và dân tộc Việt Nam
 Còn vì chữ giống nòi mà tha tội!
 
 Đêm sắp cạn, bạo quyền đang hấp hối
 Và muôn dân đang điểm mặt tội đồ
 Ngươi muốn ươn hèn, vạn kiếp danh nhơ
 Hay đảm lược, sử hùng, tên sáng chói???
 
 Xé thẻ đảng, đáp lời sông núi gọi
 Và đứng lên cùng dân tộc, xây đời
 Cát bụi kia, rồi cát bụi, ngươi ơi....
 Chỉ còn lại tấm bia vàng vạn thuở
 
 Ngô Minh Hằng
 
 *
 
 Ngày Xuân Buồn
 

 Thập Thủ Liên Hoàn
 

 1
 Ngày xuân đến rồi anh thấy không
 Mênh mông bát ngát đứng xa trông
 Con cò bay mãi trong trời lạnh
 Chiếc lá tung vèo trước gió đông
 Cũng nắng hanh vàng trên giậu biếc
 Lại làn ánh sáng ngẩn ngơ lòng
 Chiều rồi chợt thấy trong đêm vắng
 Luống cải ngày nào lại trổ bông
 
 2
 Trổ bông rồi lại nhớ bãi dâu
 Chiếc thuyền năm ấy trở về đâu
 Vầng trăng mới đó trên hè vắng
 Đàn sẻ hòa vang trước mái lầu
 Người đến người đi nơi ấy nhỉ
 Ai về ai ở suốt canh thâu
 Anh ơi trong những câu anh nói
 Chẳng gửi về em lấy một câu
 
 3
 Một câu chẳng gửi hết đau thương
 Giải phóng dân về khắp bốn phương
 Chỉ thấy người nghèo xơ xác đói
 Mà trông bụi cỏ cũng thê lương
 Bao giờ ngồi giữa nơi đô hội
 Để thấy vào ra chật phố phường
 Chẳng biết cây đa ngoài bãi vắng
 Đâu ngờ có chịu nổi phong sương
 
 4
 Phong sương quặn thắt chợt lòng đau
 Biết lấy gì đâu gửi đến nhau
 Mặc kệ cho ai về phía trước
 Còn ta cứ chịu kẻ đi sau
 Cuối vườn vừa thấy thơm hoa bưởi
 Sầu ngõ là bay một lá sau
 Mà có về thăm nhà không đấy nhỉ
 Ta thấy là u bạc mái đầu
 
 5
 Bạc đầu còn chửa được yên thân
 Còn cháu con xa bạn hữu gần
 Sáng sáng lặng nghe hoa cúc rụng
 Đêm đêm tỉnh giấc thấy chuông ngân
 Đói no rách rưới như không biết
 Nghèo khổ già nua cũng có ngần
 Người ạ bao giờ người trở lại?
 Trời xanh mấy trắng cứ phân vân
 
 6
 Phân vân từ độ tỉnh cơn mơ
 Số phận lao đao thật chẳng ngờ
 Khúc hát tuy buồn như lúc ấy
 Câu ca còn mãi đến bây giờ
 Đã ba chuyện cũ thêm đau xót
 Còn chút lòng xưa có ngẩn ngơ
 Gửi lại hương lòng cho gió thoảng
 Tưởng rung nhè nhẹ mất đường tơ
 
 7
 Đường tơ rung nhẹ xưa hào kiệt
 Múa háy vang lừng chẳng khác đâu
 Ta lại đành cam người chiến quốc
 Cho thơ vang mãi chốn giang đầu
 Còn chăng khói sóng trên sông lạnh
 Hay chỉ sương rơi bạc gậm cầu
 Kẻ ở người về đau đớn nhỉ!
 Nỗi lòng còn đó suốt canh thâu
 
 8
 Canh thâu nào biết ngỏ cùng ai
 Thôi dẫu cho lòng có nhạt phai
 Mùa lạnh sương rơi dòng nguyệt khuyết
 Canh khuya ngõ trúc bóng trăng cài
 Lòng son nào thấy người đâu nhỉ
 Gươm báu còn đâu những kẻ mài
 Thôi thế buông xuôi năm bảy lẽ
 Đành bưng hai mắt lấp hai tai
 
 9
 Tai mắt thôi đành lấp vậy thôi
 Mưa sương nặng hạt gió pha phôi
 Ta không tìm được tâm hồn lớn
 Sao cứ trông chờ sự nghiệp dôi
 Đã biết tấm lòng tuy sắt đá
 Nhưng mà danh lợi phấn son chơi
 Cho nên đừng trách nhau gì cả
 Có trách ai chăng chỉ trách trời
 
 10
 Trách trời chẳng độ Việt Nam mình
 Đã chết hồn thêm chết cả tình
 Chỉ thấy đó đây tràn khói lửa
 Nào tìm đâu thấy vẻ thanh bình
 Đình bao nhiêu ngói đình chưa đẹp
 Trúc đứng một cây trúc vẫn xinh
 Anh ạ ngày nào anh tát ngước
 Đổ trăng đừng đổ ánh bình minh
 
 Huệ Thu
 
 *
 
 Kính Chào Kémoularia
 
 Kính chào Kémoularia
 Sứ giả tự do
 Tiếng nói của con người đau khổ.
 Chúng tôi ra đi
 Vượt Trường Sơn hiểm trở,
 Lấy tay yếu cản đè sóng dữ,
 Không cần sống, chỉ cần dân chủ,
 Tìm về thế giới tự do
 Ở đâu áo ấm cơm no?
 Trăng Thu rung mãi tiếng hò nhặt khoan.
 Chúng tôi khinh nguy nan,
 Tìm tấm lòng cởi mở.
 Lúc gặp nhau vui mừng hớn hở,
 Dù mới quen như biết từ lâu.
 Mời nhau này một miếng trầu,
 Chuyền tay vê điếu thuốc lào cũng vui.
 Chúng tôi đổ mồ hôi,
 Nâng niu từng tấc đất,
 Mỗi tấc đất là tấc lòng tấc ruột,
 Là máu xương, là sự nghiệp ông cha.
 Mà nay lìa cửa, lìa nhà,
 Bởi say ánh sáng, chẳng thà thiêu thân.
 Năm châu triệu triệu bước chân,
 Của chúng tôi: Những người dân cần cù.
 Ơi Tây Đức mịt mù thăm thẳm,
 Ơi Nam Dương ngàn dặm, héo hon!
 Bốn phương giăng mắc núi non,
 Lưới nào bủa được cánh con chim trời?
 Ơi Tây Tạng, những lời nói ngọt,
 Tại làm sao chẳng lọt vào tai?
 Ơi Hung Gia Lợi anh tài,
 Nắm tay thành bức tường dài: chúng ta,
 Kính chào Kémoularia,
 Kính chào Liên Hiệp Quốc.
 Phẩm giá con người từ lâu nhơ nhuốc,
 Chúng tôi đi để chuộc lấy linh hồn.
 Rồi những bình minh, rồi những hoàng hôn,
 Chợt tỉnh lại ngoảnh về đất Bắc,
 Thương cha mẹ đày trong gót giặc,
 Nhớ từng lối cỏ bờ tre,
 Mùa nào lúa chín đỏ hoe,
 Mùa nào gió trở se se, hỡi mình?
 Nếu lấy sống làm vinh,
 Chúng tôi không sống nhục.
 Chỉ có một cực hình,
 Là cúi đầu gục mặt.
 Chúng tôi đi, bởi không cam què quặt,
 Không học theo lang sói sủa quân thù,
 Rạch Cái Sắn thành khoai, thành đỗ,
 Rừng cao nguyên thành lúa, thành cơm,
 Đánh gianh gìn giữ cọng rơm,
 Ở đây tưởng thấy mùi thơm quê nhà.
 Ơi Kémoularia!
 Biết lấy chi làm quà,
 Trao vào tay sứ giả?
 Xin cho gửi niềm thống khổ,
 Mồ hôi nước mắt tin yêu.
 Xin cho gửi lời chào,
 Những ai cùng cảnh ngộ,
 Tiếng nói chúng tôi dù rằng bé nhỏ
 Nhưng là tiếng nói can trường.
 Nhờ tình yêu dẫn lối đưa đường
 Hòa trong tiếng những người “đồng chí”.
 Chúng tôi viết giữa không gian hùng vĩ,
 Giữa lòng thế kỷ hai mươi:
 “Chúng tôi là người,
 Chúng tôi muốn làm người.”
 
 Hà Thượng Nhân
 
 
 THƠ NGUYỄN CHÍ THIỆN
 
 THOÁT KHỎI NƠI
 
 Thoát khỏi nơi ngục tù Cộng sản
 Nơi đọa đày thê thảm nhất trần gian
 Hỏi ai không mong đợi?
 Không ít nhiều phấn khởi, vui tươi?
 Riêng ta thầm câm nghĩ ngợi
 Đôi khi bật tiếng thở dài
 Ta không thể nào thoải mái
 Hớp rượu, hớp trà, nói cười, hứng khởi
 Khi mẹ cha ta trong đau đớn đã lìa đời
 Khi thơ ta chưa thoát được ra ngoài
 Đe dọa rất nhiều mà tất cả còn nguyên!
 Ta làm sao tránh khỏi ưu phiền
 Không nghĩ ngợi!
 Khi áo cơm cứ quanh quẩn rối bời
 Ta làm sao có sinh thú trên đời
 Khi mục đích cả đời ta ước nguyện
 Không phút nào quên nung nấu triền miên
 Trong óc tim ta ngày đêm thúc giục!
 Nay, nếu ta thoát vòng tù ngục
 Một phần công việc đã làm xong
 Ta có thể an lòng
 Chén rượu, chén trà, thảnh thơi
 Bên những người thân thiết
 Nhưng số phận của ta quả là khắc nghiệt
 Có lẽ Trời bắt ta phải chịu nhiều rên xiết
 Để cho ta có thể hoàn thành công việc
 Dùng thơ ca ngăn họa đỏ lan tràn
 Nên giữa xà - lim đen tối lụi tàn
 Thơ lại bùng lên, âm thầm tỏa sáng
 Khiến ta tự hỏi, bàng hoàng:
 - Lửa thiêng đó từ đâu mà tới?
 Từ trên thượng giới
 Trời cho
 
 (1988- Hoa địa ngục 2)
 
 
 NHÌN XUẤT CƠM
 
 Nhìn xuất cơm- cực hình tra tấn
 Vừa khổ đau, vừa căm giận bừng bừng
 Chúng đương xẻo của ta từng miếng thịt
 Hút của ta từng giọt máu bi thương
 Chúng cho ta ăn thua một con mèo
 Và khoái trá khi nhìn ta xương da lủng củng
 Đi đứng lờ đờ, xanh bủng, mắt mờ run
 Chúng bảo ta vẫn còn nghị lực
 Vẫn ngấm ngầm sáng tác
 Tiếp tục ý đồ xấu xa bôi xấu Đảng
 Lần thứ hai trước mắt địa cầu
 Chúng hứa bắt ta phải quỵ gối, cúi đầu
 Ngậm đắng nuốt sầu tới ngày lấp lỗ
 Mang theo thơ phú xuống mồ
 Nhờ Diêm Vương xuất bản
 Cho loài giun đất đọc ngâm!
 Ta không trả lời
 Lấy mùi xoa lau qua vầng trán
 Vầng dương còn cháy đỏ
 Dẫu hoàng hôn!
 
 (1987 - Hoa địa ngục 2 , trang 362)
0 Ý Kiến.

There are no comments to this entry.

Post New Comment

 BraveJournal Member Non-Member
No Smilies More Smilies »
Please type the letters you see