
Những câu truyện hay và Vườn Thơ
do Thùy Dzung Phụ Trách
Mẹ Hiền Ơi!
Bảo nhau ngày ấy Vu Lan
Trái tim mẹ, vốn thênh thang dường này
Lấy gì vạch mốc Đông Tây
Lấy gì chia tháng chia ngày mà thương
"Mẹ già như chuối ba hương"
Đã thơm hương bụi, lại thêm hương Trời
Lại thơm hương giọt sữa tươi
Lại thơm hương cả nụ cười hoa ngâu
Mẹ hiền ơi tấm áo nâu
Tự nghìn xưa đã qua cầu gió bay
Nắng sương nhuộm tấm áo này
Áo nâu non, lại sớm thay nâu già
Mẹ hiền ơi, bản huyền ca
Trăm nghìn trao bút như là biển đông
Bây giờ đứng giữa non sông
Có đây sao lại dám không cho đành
Mẹ hiền ơi cõi Trời xanh
Cho vi vu cánh diều anh học trò
Cho làn khói biếc thơm tho
Bát canh ai ngọt, cọng ngò ai thơm.
Trụ Vũ
*
Tháng Bảy Dâng Mẹ
Đã bao lần con ngắm nhìn đồng ruộng
Thương cánh cò lặn lội phía đồng xa
Thương dáng mẹ, suốt một đời vất vả
Đôi gánh nặng oằn, mẹ quẩy mỗi hoàng hôn
Đã bao lần con chải tóc soi gương
Thầm so sánh, tóc mình là tóc mẹ
So đôi tay, con thon, mẹ nhăn nheo nứt nẻ
Sức con căng tròn, mẹ mệt mỏi héo hon
Đã bao lần con dự lễ Vu lan
Tràn hạnh phúc với đoá hồng đỏ thắm
Nhưng hôm nay lòng con buồn vô hạn
Nghe nhạt nhòa màu hoa đỏ đang phai
Cõi đời này dễ có được mấy ai
Không hối hận khi một ngày mẹ mất
Con rong ruổi với bao điều không thật
Mẹ bên mình, con tìm kiếm đâu đâu!
Kính dâng mẹ một bông hồng tháng bảy
Dẫu màu hồng sẽ nhạt nhoà khi tháng bảy đi qua
Dẫu sẽ đến ngày mẹ phải đi xa
Con luôn sống trong bao la tình mẹ.
Như Hương
*
Mùa Thu Tình Mẹ
Gió thu nhẹ thổi sang mùa
Phố buồn lặng lẽ chuông chùa vọng đưa
Chạnh lòng nhìn những giọt mưa
Con đường nhớ mẹ quê xưa năm nào
Mái tranh tiếng mẹ ngọt ngào
Ru con giấc ngủ dạt dào ấm êm
Nhiều khi nhớ mẹ trong đêm
Hôn con tê tái lòng thêm trái sầu
Mẹ ơi! Lòng trẻ u hoài
Bơ vơ năm tháng lạc loài khổ đau
Thời gian tóc mẹ phai màu
Cuộc đời của mẹ biết bao tính lường
Hợp tan vạn nẻo con đường
Có đi mới hiểu tình thương mẹ hiền
Đời con xuôi ngược bao miền
Nhưng tình của mẹ là niềm yêu thương
Vu Lan kính gọi ngàn phương
Hiếu ân con trả vấn vương trong lòng
Áo con cài cánh hoa hồng
Thắm tươi tình mẹ như đồng lúa xanh.
Huyền Lan
*
Nhớ Mẹ
Kính cẩn dâng lên hương linh Nghiêm Phụ và Từ Mẫu của tôi.
Từ ngày Mẹ mất đến nay
Hồn con thơ thẩn ngập đầy tái tê
Buồn vương tâm trĩu nặng đè
Nhớ thương bụi trúc hàng tre Mẹ giồng
Ngắm nhìn cây bưởi ra bông
Luống khoai Mẹ sới bụi hường Mẹ ươm
Biết bao kỷ niệm thân thương
Bàn tay già yếu Mẹ thường sới vun
Ngón tay Bụt, bụi chuối lùn
Trái nay đã chín thon thon ửng hồng
Nhớ người xưa đã công trồng
Hái vào cùng với nhang lòng dâng lên
Nguyện cầu Chư Phật ơn trên
Ban cho Hiền Mẫu vui miền Tây phương.
Phạm Hoài Việt
*
Ngồi Buồn Nhớ Mẹ Ta Xưa
Bần thần hương huệ thơm đêm,
Khói nhang về nẻo đường lên Niết Bàn.
Chân nhang lấm láp tro tàn,
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào.
Mẹ ta không có yếm đào,
Nón mê thay nón quai thao đội đầu.
Rối ren tay bí tay bầu,
Váy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa.
Cái cò, sung chát, đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời.
Ta đi trọn kiếp con người,
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru.
Bao giờ cho tới mùa thu,
Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm.
Bao giờ cho đến tháng năm,
Mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao.
Ngân Hà chẩy ngược lên cao,
Quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm
Bờ ao đom đóm chập chờn
Trong leo leo những vui buồn xa xôi.
Mẹ ru cái lẽ ở đời,
Sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn.
Bà nuôi mẹ, mẹ nuôi con,
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng.
Nhìn về quê mẹ xa xăm,
Lòng ta, chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa.
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa,
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương
Nguyễn Duy
*
Mẹ ơi
Mẹ ơi, buồn lắm mẹ ơi,
Mẹ nằm dưới cỏ nghe lời con không?
Theo con hai mốt năm ròng,
Hết biển sang phố lòng vòng chuyển đi.
Thuở còn pháo sáng bom bi,
Bà ấp iu cháu từ khi trong hầm.
Cháu giờ đi khắp tây đông,
Mai kia về nước cháu không còn bà.
Nói gì cái thuở xưa xa,
Mẹ nuôi con với bôn ba đói nghèo.
Khi lên Tri Lễ hút heo,
Khi chui Rú Lái bom theo sát mình.
Quãng đời thầm lặng mà khinh,
Nuôi con quyên cả phận mình đớn đau.
Hay chăng con quạ trên đầu,
Cái khung cửi dệt nuôi nhau sớm chiều.
Ngọn đèn dầu lạc cởi khêu
Mẹ dệt lụa, con đăm chiêu học bài
Trường xa học trước ban mai
Ba giờ sáng ngọn đèn chai dẫn đường
Mẹ đưa con đến cổng trường
Mẹ quay về với đời thường bến sôngà
Tỳ tay lên chiếc gậy vông
Con đi quanh mẹ mấy vòng ruột đau
Để từ đây đến mai sau
Thôi không còn mẹ chia sầu sẻ vui
Dải khăn che miệng ngậm ngùi
Đất trời sao cũng sụt sùi nhỏ mưa
Mẹ ơi! khóc mấy cho vừa
Để cho nước mắt hoá thơ con làm.
Nguyễn Trọng Hoàn
*
Khóc Mẹ
Biết là hương cháy về trời,
Lá rụng về cội mưa rơi về nguồn.
Mà sao nước mắt trào tuôn,
Mẹ đi để lại nỗi buồn quạnh hiu!
Biết rằng mẹ thọ bấy nhiêu.
Đã là khổ mẹ rất nhiều, mẹ ơi!
Đốt hương cầu mẹ về trời,
Vẫn nghe tiếng mẹ vẳng lời nghĩa nhân
Biết rằng đông lạnh vì xuân,
Lá khô tái tạo xanh ngần chồi non.
Biết rằng mẹ chẳng xa con
Mà sao trầm đốt thơm hơn mọi lần?
Chắp tay vái mẹ trăm lần,
Tha cho con mọi lỗi lầm, mẹ ơi!
Bàn thờ hương hoá lên rồi
Mẹ là ngọn lửa suốt đời bên con.
Biển Hồ
*
Trong Hư Ảo Khói Nhang, Vẫn Còn Thơm Mùi Mẹ
Còn cơn bão nào không
Từ khi con mất Mẹ
Đêm vẫn đen vô cùng
Theo sau chiều bóng xế
Nhang vẽ những vòng tròn
Từng số không nối tiếp
Ngàn số không tội nghiệp
Vương vấn bước mẹ đi
Có ngày nào Mẹ về
Qua vòng tròn khói trắng
Những số không im lặng
Tỏa ngát mùi hương quen
Trong hư ảo khói nhang
Con nghe mùi của Mẹ
Mùi thơm ngày còn bé
Hương sữa Mẹ đầu đời
Nỗi đau đớn ngậm ngùi
Sẽ tan theo bão dữ
Còn lại mùi hương cũ
Mùi riêng Mẹ cho con!
Trần Kiêu Bạc