Phạm Thanh Phương phụ trách
Thơ Đấu Tranh là nơi hội tụ những vần thơ "tải đạo" của các thi nhân luôn luôn thấy trong lòng: "Ba mươi năm lẻ đá mòn. Niềm đau trang sử vẫn còn trơ trơ. Ba mươi năm nát hồn thơ. Có nghe chăng mảnh dư đồ giẫy đau?" Thơ Đấu Tranh tha thiết hy vọng được sự đóng góp, xướng họa, của thi hữu xa gần có chung hoài bão: "Chở bao nhiêu đạo, thuyền không khẳm; Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà"... Qúy thi hữu, độc giả nào cảm thấy cao hứng, muốn "dương buồm chở thuyền đạo, phóng bút đâm kẻ tà", xin vui lòng gửi bài về hộp thư tòa soạn, bên ngoài ghi: Thơ Đấu Tranh. - Trân trọng. Phạm Thanh Phương
Niềm vui
(Niềm vui trong dư âm Cờ Vàng chiến thắng tại "Đại Hội Giới Trẻ Công Giáo 2008" tại Sydney, Úc Châu)
Châu Úc, đồng thanh phất ngọn cờ
Để bầy Cộng Phỉ nát cơn mơ
Chính khí, cất cao tình Dân Tộc
Hèn ươn, chôn kín loại Cáo Hồ
Mánh cũ, trò xưa giờ ế ẩm
Tuyên truyền bịp bợm chẳng ai ưa
Bè lũ Việt Gian ngồi tái mặt
Co vòi, rụt cổ, dưới cơn mưa
Phạm Thanh Phương
*
Biết Đến Bao Giờ?...
Ngày xưa tượng đá muôn đời đứng
Tay bế con thơ ngóng đợi chồng
Ngày nay cũng có bao người ngóng
Vò võ ôm con hận tủi lòng
Mải miết đợi ai chẳng trở về
Vó câu rời rạc chốn sơn khê
Người đi biền biệt mờ sương khói
Có nhớ gì không những hẹn thề?
Thắp sáng bên đời những nén nhang
Khóc người ngã ngựa chốn quan san
Hương trầm nghi ngút trong trời vắng
Chứng dám tình ai vẫn đá vàng
Ba mươi năm lẻ vẫn màu tang
Đất nước vì đâu lại ngổn ngang
Thầm hỏi lòng đau đời viễn xứ
Bao giờ lịch sử lại sang trang?
Nguyễn Thị Tê Hát
*
Bên Đỉnh Non Đoài
(Tha thiết gởi về Quê Hương Việt Nam và riêng về Những Anh Hùng đang thực sự dấn thân đấu tranh cho Dân Chủ, Tự Do dân tộc)
Bờ đá xanh rêu, nước dập dềnh
Nắng bơi trên biển, biển buồn tênh
Hải âu dăm cánh bay rời rạc
Hoang đảo vài doi nổi bập bềnh
Nhìn đợt sóng lăn, tình khắc khoải
Ngắm làn mây cuộn, ý mông mênh
Nào ai tri kỷ mà tâm sự
Quang phục đường quê vẫn gập ghềnh
*
Quang phục đường quê vẫn gập ghềnh
Hãy vì vận nước qúa lênh đênh
Góp tài chớ ngại điều cao thấp
Đấu trí cần e lẽ hớ hênh
Cứu nước đâu màng đường lợi lộc
Giúp nhà nào quản cái công lênh
Hỡi người tráng sĩ mài gươm báu...
Bên đỉnh non đoài bóng nguyệt chênh
Bên đỉnh non đoài bóng nguyệt chênh
Thương ai cuối lũng lại đầu ghềnh
Xót nòi, dấn bước nơi gian khổ
Yêu nước, lao mình chốn bấp bênh
Dạ sắt đã tôi hồn dũng kiệt
Lòng son không mỏi lối chênh vênh
Cờ bay rồi sẽ vàng sông núi
Ba cõi mừng nhau vượt thác, ghềnh
Ngô Minh Hằng
*
Rối Lòng Thương Nhớ
Vẫn trong cảnh trí quen thường nhật
Cây vẫn xanh và hoa vẫn tươi
Ta nhớ những lời em rất thật
Bên tai nghe rõ buổi thay đời
Em ngồi mà mắt em buồn lắm
Ngày đón ta về sau bão giông
Để rồi nhân ảnh ghi sâu đậm
Sương gió rừng xa nhớ nát lòng
Tám năm lao nhục đời xoay chuyển
Lắm lúc thân tàn tưởng bỏ đi
Bệnh họan, đói nằm không viên thuốc
Nát lòng vẫn nhớ buổi chia ly
Ta biết lời em tự đáy lòng
Nhưng tình với cảnh nắng hư không
Đã không ấm được lòng băng giá
Thì kết bài thơ khó viết xong
Ta về em vẫn thân quen lắm
Chỉ có mắt nhìn chút lạ xa
Câu hẹn của em hôm đưa tiễn
Lời ta lặp lại chút tâm quà
Thì em cứ khóc thay lời nói
Nước mắt nào xóa được thủy chung
Ngàn đêm ta nhớ trong rừng núi
Thân lá lay vẫn ấm ý lòng
!
Đất người lắm lúc buồn ta nhớ
Dù vẫn nát lòng cố ý quên
Đôi mắt người ơi ta rất sợ
Vẫn về yên lặng đến từng đêm
Ở trong cảnh trí quen thường nhật
Chuyện của năm xưa buốt rối lòng
Ta viết bài thơ bằng ý thật
Trời chiều mây trắng gió hư không
Thy Lan Thảo
*
Tổng Nổi Dậy Đồng Bào Ơi!!!
Hỡi, huyền thoại tặc Hồ sang Pháp
Quá dã tâm nên hắn sang Nga
Con người thủ đoạn quỉ ma
Chạy theo côïng sản mới ra nổi nầy
Mớ chủ thuyết quan thầy Các Mác
Loại vô thần quỉ ác Sa Tăng
Theo Mao cải cách giết dân
Thác năm mươi vạn dân lành than ôi!
Lòng hiểm ác chia đôi đất nước
Ký Genève hiệp ước Bắc, Nam
Gây ra cuộc chiến tương tàn
Máu rơi ngập núi, xương tan trắng rừng
Tên phản tặc Hồ, Đồng theo giặc
Ký công hàm dâng đất Ông, Cha
Máu xương Người Lính Cộng Hòa
Thế cô đành mất Hoàng Sa ngậm ngùi
Cảnh vấy máu thiêng liêng ngày tết
Nỗi kinh hoàng xứ Huế oan khiêng
Mậu Thân sáu tám không quên
Mồ chôn tập thể như nêm năm nào
Hè đỏ lửa máu đào lại chảy
Vận nước suy nên cảnh bảy lăm
Giặc vào bức tử miền Nam
Khiến cho cả nước lầm than khôn lường
Nay con cháu Hồ nương theo giặc
Làm tay sai dâng đất ngoại bang
Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan
Trường Sa Cũng đã đem dâng cho Tàu
Đất Tiên Tổ thay nhau triều cúng
Vịnh bắc phần đã thuộc bắc phương
Khiến cho dân Việt tai ương
Ngư dân bị giết bởi phường Hán gian
Chúng vì đảng, cam tâm phản Quốc
Phò bắc triều dân chết mặc dân
Thẳng tay đàn áp không ngừng
Bắt dân nô lệ còn hơn Tây,Tàu
Những phương tiện báo, đài, trang web
Đảng độc tôn hòng dễ bít bưng
Thu nhà cướp đất của dân
Chùa chiền, giáo xứ chúng trưng thu dần
Thuyết côïng sản vô thần độc ác
Nên chúng xem tôn giáo kẻ thù
Công an rình rập Cha, Sư
Không tuân mệnh lệnh bỏ tù, thủ tiêu
Bốn ngàn năm Tổ Tiên dựng nước
Giặc bao phen xâm chiếm nước nhà
Diên Hồng Hội Nghị dân ta
Đồng thanh quyết chiến dẹp tan quân Tàu
Ngày hôm nay giặc Tàu lần nữa
Mộng bá quyền nuốt chửng nước ta
Vận suy Đất Nước chưa qua
Còn loài côïng phỉ Việt gian tội đồ
Sai bắt bớ những người yêu nước
Cõng giặc vào thôn tính giang sơn
Hỡi ơi con cháu Tiên Rồng
Ô danh trang sử Vua Hùng ngàn năm
Mang dòng máu Mẹ Cha Âu Lạc
Không lẽ chờ nước mất nhà tan
Hỡi cô, chú, bác, chị, anh
Không mau đánh bọn Việt gian chờ gì?
Dân quốc nội cùng đi một lúc
Hải ngoại chờ tiếp sức vùng lên
Cùng nhau thề diệt bạo quyền
Đánh tan giặc côïng Bình Yên Nước Nhà!
NTrH: 31-7-2008
*
Thằng Cuội
Thằng Cuội còn ở cung Trăng
Hay là xuống thế giúp thằng bưng bô
Diễn trò dân chủ tự do
Lúc thì bị bắt lúc vô nhà tù
Lúc nói họ đã tịch thu
Cell phone vi tính lu bù thấy thương
Lúc lên Paltalk tường trình
Công An nó để mặc tình đấu tranh?
Lúc về thăm lại đàn anh
Bị chúng bắt giữ để làm con tin
Trở ra hải ngoại linh đình
Họp báo phỏng vấn mặc tình ba hoa
Đấu tranh bất động thế à?
“Xã Hội Dân Sự” thật là vui ghê
Việt Nam Cải Cách hết chê
Đồng bào vạch mặt bọn Hề đa nguyên
Mỗi ngày mỗi chuyện dựng lên
Làm đâu chệch đó có nên đâu nào !
Tường trình Quốc Hội tào lao
Bị ông Nghị Sĩ đánh nhào thảm thương
Viết thư “Xin Lỗi” nhún nhường
Lãnh tụ chệch hướng lầm đường thế sao?
Phóng lau thì phải theo lau....
Trần Bửu Hạnh
0 Ý Kiến.